Cả hai chúng tôi đều bất động. Cô bé không nhúc nhích lấy một cơ bắp nào trên cơ thể, tôi cũng thế. Tôi biết rằng vào lúc này một điều gì khác phải xảy ra, nhưng tôi cũng không chắc điều đó là gì.

Nhỏ ngồi im. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở hồi hộp của cô bé. Nhiều phút trôi qua, đủ để gia đình Bradys trộm được cái chìa khóa và tẩu thoát được ra khỏi căn phòng giam của ngôi làng ma, nhỏ ngồi đó, như một pho tượng với dương vật của tôi trong miệng, và tôi cũng ngồi đó, chờ đợi.

Và rồi nhỏ lấy nó ra khỏi miệng mình rồi nhìn lên tôi với cặp mắt nghi vấn.

“Mền có nên làm gì không?”

“Ơ. Mình không biết,” tôi nói. Mọi thứ tôi đã học được từ lúc xem phim heo chung với Alaska bỗng nhiên thoát khỏi não bộ của tôi. Tôi nghĩ có lẽ cô bé nên di chuyển đầu mình lên xuống, nhưng liệu làm như vậy có bị ngộp thở không? Nên tôi chỉ ngồi im.

“Mền có nên, ờ, cắn không?” Xem tiếp

Một ngày trước

Sáng hôm sau, một từ mà tôi dùng không chính xác lắm vì trời còn chưa lên bình minh, Đại Tá lắc người tôi đánh thức tôi dậy. Lara đang được ôm trong vòng tay tôi, cuộn tròn trong người tôi.

“Chúng ta phải đi thôi, Thùng Phi. Tới giờ chẩu rồi.”

“Đang ngủ ba.”

“Mày có thể ngủ sau. TỚI GIỜ ĐI RỒI!” hắn la lên.

“Được rồi. Được rồi. Đừng có la. Nhức đầu quá.” Mà nhức đầu thật. Tôi có thể cảm nhận được rượu của tối hôm qua đang kẹt trong cổ họng của mình và đầu tôi thì bưng bưng giống như sau cái ngày mà tôi bị chấn thương sọ não. Miệng tôi nếm như thể đã có một con chồn hôi chui vào và chết trong đó. Tôi cố gắng không thở ra gần Lara khi nhỏ ngái ngủ gỡ mình ra khỏi cái túi ngủ. Xem tiếp

Trong bầu không khí im lặng nối tiếp sau đó, khi chúng tôi chuyền nhau chai rượu và dần dần trở nên say hơn, tôi thấy mình nghĩ về Tổng thống William McKinley, Tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ đã bị ám sát. Ông sống được vài ngày sau khi bị bắn, và khi sắp qua đời, vợ ông bắt đầu khóc lóc thảm thiết, “Em cũng muốn đi! Em cũng muốn đi!” Và với chút tàn lực còn sót lại của mình, McKinley quay sang vợ và nói những lời cuối cùng của ông: “Tất cả chúng ta đều đang đi.” Xem tiếp

“Nhảm,” Đại Tá nói. Tôi thì không nghĩ nó nhảm mà là Alaska cố tình muốn tạo ra một sự mơ hồ, một ví dụ khác về chuyện cô bé có thói quen đào sâu vào sự huyền bí của mình. Nhưng vẫn, mặc dù tôi biết cô bé cố ý, tôi vẫn không thể nào không thắc mắc: Có cái lựu đạn gì quá hay ho về sở thú? Nhưng trước khi tôi kịp hỏi, Lara nói.

“Rùi, tới mền,” Lara nói. “Giễ thui. Ngày mền tới đây. Mền bít tiến Anh nhưn bố mẹ mền hôn bít, gia đìn mền sau khi ra khõi máy bay thì thấy có bà con đan đứn chờ đó, mấy cô và mấy cậu mền chưa bao giờ gặp, tron sân bay, bố mẹ mền rất vui. Lúc đó mền 12 tuỗi, trước giờ mền luôn là một cô bé nhõ, nhưn ngày hôm đó thì bố mẹ cần mền nên đối xữ với mền như người lớn. Vì họ hôn bít tiến Anh, đún hôn? Họ cần mền gọi đồ ăn và dịt nhữn văn bãn nhập cư và thuế này kia, và đó chín là ngày họ hôn còn đối xữ với mền như một đứa con nít nữa. Còn nữa, ở Romania, nhà mền nghèo. Còn ỡ đây, nhà mền khá giàu.” Nhỏ bật cười.

“Được rồi.” Takumi mỉm cười, nắm lấy chai rượu. “Mình thua. Bởi vì ngày vui nhất trong đời mình là ngày mình mất trinh. Và nếu mấy bạn nghĩ mình sẽ kể câu chuyện đó ra, mấy bạn sẽ phải làm cho mình xỉn hơn bây giờ.”

“Không tệ,” Đại Tá nói. “Không hề tệ. Muốn biết ngày vui nhất của mình không?” Xem tiếp

hai ngày trước

Tôi tỉnh dậy sáng hôm sau, môi hơi khô và hơi thở có thể nhìn thấy được trong lớp không khí lạnh giòn. Takumi đã mang theo một cái lò dùng cho cắm trại trong ba lô của hắn, Đại Tá lôi ra, nấu hai ly cà phê uống liền. Mặt trời chiếu sáng chói nhưng vẫn không thể nào đánh bại được cái lạnh, tôi ngồi với Đại Tá và nhâm nhi ly cà phê (“Cà phê uống liền ngửi thì thơm thật đấy có điều là uống vô thấy y như mật bao tử,” Đại Tá nói), rồi lần lượt sau đó, Takumi rồi Lara rồi Alaska tỉnh dậy, cả ngày hôm đó chúng tôi cứ lẩn trốn trong rừng, mà ồn lắm. Xem tiếp

Kiệt sức, chúng tôi dừng lại khi chỉ còn 3 đoạn pháo và hy vọng rằng mình đã cung cấp cho Đại Tá đủ thời gian. Chúng tôi chạy thêm một vài phút nữa, cho tới khi nhìn thấy được bờ sông nhỏ. Trời quá tối và tĩnh mịch đến nỗi tiếng róc rách của dòng sông nghe như tiếng thét gào, nhưng tôi cũng vẫn còn có thể nghe được những hơi thở nặng nề, gấp gáp khi chúng tôi đổ nhào xuống lớp đất và sỏi ướt cạnh con sông. Chỉ khi chúng tôi dừng lại tôi mới có cơ hội nhìn kĩ được Takumi. Gương mặt hắn đầy vết trày xước, cái nón cáo bây giờ đã lệch sang một bên tai. Nhìn vào hai cánh tay của chính mình, tôi thấy được máu đang nhỏ ra từ những vết cứa sâu. Chúng tôi đã, tôi bỗng nhớ ra, chạy ngang qua những lùm gai ác ôn, nhưng tôi đã chẳng thấy đau gì cả.

Takumi giựt giựt mấy cái gai ra khỏi chân hắn. “Đù móa, con cáo này mệt rồi nha,” hắn nói, rồi cười :)) Xem tiếp